Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009

Một ngày thứ tư trong tuần


Độc thân,


Mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống độc thân cả. Mình vẫn thiết tha tìm kiếm một nửa còn ở đâu đó trong bầu trời này. Một nửa nhất định là sẽ chênh vênh rồi, một nửa nhất định là khó nói là nếm trải hết vị đời.

Những ngày hôm nay rồi sẽ là quá khứ của ngày hôm qua. Những ngày mai rồi sẽ đến và đẩy lùi ngày hôm nay về xa dần, mang theo tuổi thơ, làm con đường đến tuổi già của mình ngắn lại. Mình có sợ.

Sợ gì? sợ mình phải già một mình, không có ai cùng già với mình để mình khỏi phải boăn khoăn về sự già này. Không có sinh linh bé nhỏ nào để mình trông nó lớn lên từng ngày, để thấy cái sự già đi của mình còn có giá trị. Sợ những cơn gió mùa đông bất chợt thổi về, như chiếc lá khô run rẩy trước khi lìa cành trong nuối tiếc. Sợ chị Hằng Nga hỏi một câu khó nghĩ"sao bây giờ vẫn chiếc bóng đơn côi"


Tuổi già cũng đáng sợ ấy chứ. Mình mới đó mà đã quá 30, chưa già trong suy nghĩ, nhưng cái thấm mệt khi làm việc gì đó quá sức đã làm mình thấy sợ nó, sợ nó lấy đi hết năng lực và nhiệt tình của mình. Đi xe máy một chút đã đau lưng, những vết nhăn đã xuất hiện trên da, những cảm giác ghét sự náo nhiệt ồn ào rồi cũng đâu đâu ùa đến, làm mình giật mình vì không nhận ra chính mình.


Có lẽ ở đâu đó cũng có một người như mình, cũng sợ điều gì đó, cũng cần một ai đó cùng sợ cùng lo.

Có lẽ thì chắc sẽ có thôi. Mang niềm tin làm một cái la bàn để tìm thấy, ở đâu có nỗi sợ ở đó sẽ có sức hút của cảm thông.


Từ bao giờ mình hay nghĩ đến con số 1%,

nó là gì giữa muôn vàn điều đang suy nghĩ.

Nó là gì mình không hề hệ lụy, sao cứ vô tình vơ vẫn đâu đây.

Có khi ước xin lấy 99% còn lại, đổi lấy ưu tư của số 1 kia

Có khi giữa đêm khuya tỉnh giấc, chợt bồi hồi ....


Không có nhận xét nào: