Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2009

Am chúa Diên Điền- những ngày giỗ


--- Vào dâng lễ ở điện thờ chính---
Nghe nói Am Chúa giỗ mẹ từ ngày 1-2-3 tháng 3 âm. Mồng 2 mình cũng bon chen lên xem thử. Toàn người và người.

Có điều hay là gần cả ngàn người, mà nhà bếp đều cố gắng phục vụ hết khách thập phương đến chùa với thái độ rất vui vẻ. Ra sau thấy mấy chục người đang chuẩn bị rau cỏ, nấu bếp, bưng lên, dọn xuống và rửa chén rất nhộn nhịp và nhiệt tình. Họ đều là không công cho am cả. Mình cũng nhón 1 tô bún cho đỡ cơn đói lòng.

Ra trước, bàn lễ rất đông người, kẻ ngồi người đứng xem, người đứng chờ được vào dâng lễ với thái độ hết sức thành kính và tôn nghiêm. Có múa bóng, 1 người đang múa mặc áo rất lòe loẹt và múa một cách khó hiểu.

Thùng phước sương để sát thùng phát lộc, hễ ai bỏ phước sương là được 1 gói lộc. Mình chỉ bỏ phước sương mà không lấy lộc. Đã thế còn mua dùm mấy tờ vé số cho một số người già đi bán trên ấy, cho ông già ngồi chỗ uống nước ít đồng. Thế là xong, lê la 1 chặp, cả có chỗ nào chụp ảnh cả. Về.

Ra vườn

Sáng thứ 7, loanh quanh ra vườn chơi. Cái anh chàng sứ này đang chiêu dụ em nào mà hoa lòe loẹt thế này,



Đến chị Hoa Mai Chiếu thủy cũng không kém, nở trắng cả cây, mùi thơm ngát cả nhà. Từ sáng đến tối ngào ngạt cả vườn luôn.

Ra đến dây bí đỏ, ôi nhiều ngọn non quá, hái một rổ vào tước vỏ, xào tỏi chơi.

Cái anh chàng bí đầu tiên này, nặng quá rợt bạch xuống giàn luôn. Nên mới được làm người mẫu non thế này.










Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2009

thứ 6

Hôm nay đọc hết "Kỳ án ánh trăng". Ngẫm lại thấy sức mạnh của suy nghĩ cực kỳ quan trọng,nó quyết định những hành động tiếp theo ta sắp làm, có khi nó còn sắp đặt cả tương lai của ta nữa. Nên tâm niệm và suy nghĩ hành động cho đúng. Đừng vẫn vơ và tưởng tượng, khéo lại mang vạ vào thân. Mọi thứ nếu không ở dạng vật chất thì sẽ do suy nghĩ của mình quyết định, chính xác hơn nó nằm trong đầu mình. Mình nghĩ có là có là tồn tại. Và mình nghĩ không thì nó sẽ không có đất tồn tại được.
Hèn gì trong nhiều sách đều nêu lên nguyên tắc, muốn có cái gì bạn phải tưởng tượng là đang có thứ đó, và tưởng tượng luôn cách sử xự của bạn khi mình đang sở hữu nó.
Đúng không nhỉ, ý thức quyết định hay vật chất quyết định?

Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009

Nơi tôi sinh...


Không thể nào nói hết cảm giác khi mình được đứng ở ngôi nhà hộ sinh xưa lắc xưa lơ nơi mình được má sinh ra. Đó là một địa danh mang tên Kỳ Hương cũng là tên 1 chợ, rất buồn vì nó đã bị xóa sổ để biến thành một khu dân cư sầm uất.














Một ngày thứ tư trong tuần


Độc thân,


Mình chưa bao giờ nghĩ mình sẽ sống độc thân cả. Mình vẫn thiết tha tìm kiếm một nửa còn ở đâu đó trong bầu trời này. Một nửa nhất định là sẽ chênh vênh rồi, một nửa nhất định là khó nói là nếm trải hết vị đời.

Những ngày hôm nay rồi sẽ là quá khứ của ngày hôm qua. Những ngày mai rồi sẽ đến và đẩy lùi ngày hôm nay về xa dần, mang theo tuổi thơ, làm con đường đến tuổi già của mình ngắn lại. Mình có sợ.

Sợ gì? sợ mình phải già một mình, không có ai cùng già với mình để mình khỏi phải boăn khoăn về sự già này. Không có sinh linh bé nhỏ nào để mình trông nó lớn lên từng ngày, để thấy cái sự già đi của mình còn có giá trị. Sợ những cơn gió mùa đông bất chợt thổi về, như chiếc lá khô run rẩy trước khi lìa cành trong nuối tiếc. Sợ chị Hằng Nga hỏi một câu khó nghĩ"sao bây giờ vẫn chiếc bóng đơn côi"


Tuổi già cũng đáng sợ ấy chứ. Mình mới đó mà đã quá 30, chưa già trong suy nghĩ, nhưng cái thấm mệt khi làm việc gì đó quá sức đã làm mình thấy sợ nó, sợ nó lấy đi hết năng lực và nhiệt tình của mình. Đi xe máy một chút đã đau lưng, những vết nhăn đã xuất hiện trên da, những cảm giác ghét sự náo nhiệt ồn ào rồi cũng đâu đâu ùa đến, làm mình giật mình vì không nhận ra chính mình.


Có lẽ ở đâu đó cũng có một người như mình, cũng sợ điều gì đó, cũng cần một ai đó cùng sợ cùng lo.

Có lẽ thì chắc sẽ có thôi. Mang niềm tin làm một cái la bàn để tìm thấy, ở đâu có nỗi sợ ở đó sẽ có sức hút của cảm thông.


Từ bao giờ mình hay nghĩ đến con số 1%,

nó là gì giữa muôn vàn điều đang suy nghĩ.

Nó là gì mình không hề hệ lụy, sao cứ vô tình vơ vẫn đâu đây.

Có khi ước xin lấy 99% còn lại, đổi lấy ưu tư của số 1 kia

Có khi giữa đêm khuya tỉnh giấc, chợt bồi hồi ....