Đã gọi là tết thì xem như nó đã qua rồi. Sự đời lạ thế đấy. Trăng tròn thì xem như đã khuyết, đến rồi coi như đã đi vì tất cả sự mong mỏi đợi chờ đã thỏa mãn và khai tử cho một hy vọng được lấp đầy và khai sinh một hy vọng một trông chờ mới. Tết cũng thế, và sẽ như thế mãi mãi từ khi nó giã từ cái tuổi thơ ngây hồn nhiên - mong tết đến như mong mẹ đi chợ về, mong đến những phút giây tuyệt vời, được mặc quần áo đẹp, được ăn những món ngon mà quanh năm có mơ cũng không có, được bố mẹ nghỉ làm dẫn đi chơi công viên... những niềm vui mang đầy tính trẻ con mong chờ tết này sặc mùi cơm áo gạo tiền và khát khao được thỏa mãn cái nhu cầu thấp nhất trong thang của Maslow-nhu cầu sinh lý. Mặc nhiên không có một chút gì là lãng mạn hay mơ mộng khi lục lại những ký ức mong chờ khi tết đến hồi còn là một bé con.
Những tháng ngày ấy rồi cũng nối nhau lùi xa về cuối những ký ức xa xôi. Bây giờ lại đón thêm một cái tết. Lòng đầy những mông lung lo nghĩ, tiền bạc, phải không, bạn bè... hơn những cái đó nữa là không biết vui hay buồn khi phải cộng 1 vào số tuổi của mình. 33 tuổi, 33 cái mùa xuân xanh và vẫn còn mãi xanh như mạ non, như lá non mùa xuân... Hôm qua đi chúc tết, cầm 2 cái bị lì xì cho con thằng bạn mà mình chợt hỏi...đến bao giờ có cái niềm vui cất cảm ơn thay con khi được lì xì và nhắc con chúc tết các cô các bác. Những chạnh lòng thật không nên có trong không khí xuân đầm ấm sum vầy này, nhưng thật dễ chạnh lòng vì tại cái sự quá đầm ấm sum vầy này.
Bây giờ đón xuân còn thêm nhiều cái khác, cảm nhận và say mê với sự thay đổi của đất trời, khung cảnh, sắc màu xung quanh. ...
Và lại qua rồi cái tết, hết 3 mùng là hết tết. Là hết những chuẩn bị lo toan trong cả tháng. Cùng rong chơi cà phê những ngày hăm giáp tết mới thật có ý nghĩa và vui vẻ. Tất niên, gặp bạn cũ đi xa về nhà ăn tết, xem phố đông người hối hả mua mua sắm sắm, ngập chìm trong rừng hoa tết, thảm vàng thảm đỏ nối tận chân trời... ta về trong không gian ngập tràn hương tết, ta đi qua những tuổi xuân, mang theo trong hành trang hương hoa mai mùa xuân thơm ngát, có vị mặn của mồ hôi người cấy cày, có nụ cười run run của mẹ già tóc bạc, mong con một năm mới an lành hạnh phúc.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét